Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.Tôi thấy thế là tốt.Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.Bác cũng bị đau chân.Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo.