Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác.Và biết rằng mình biết ít thế nào.Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều.Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều.Và họ chấp nhận chúng như một tất yếu khách quan.Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó.Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.