Và sự ấy vô cùng quan trọng đối với tôi.Sắp bước vào căn phòng họ, nỗi lo sợ bùng lên mạnh quá, tôi phải đi đi lại lại trước cửa phòng hoặc ra hẳn ngoài đường mà đi loanh quanh."Má tôi bỏ nhà hồi tôi hồi chín tuổi và ba tôi mất hồi tôi có 12 tuổi.Lúc ấy người 47 tuổi.Chính những yếu tố này tự bao giờ đã tích hợp và sẽ tiếp tục tích hợp thành tính tình của ta".Nếu cứ ngấm ngầm uất ức không than thở được với ai, rất có thể họ sẽ sinh ra chứng bệnh thần kinh trầm trọng.Sau, duỗi bắp chân, rồi tuần tự đến những bắp thịt khác trong cơ thể.Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa"."Ngày hôm nay là ngày Thượng Đế ban cho ta.Hai nẹ con tôi nằm cạnh bên nhau trên giường.